Mặc dù mình sáng tác khá nhiều thơ, nhưng rải rác mỗi nơi một ít, và mình thường ít lưu lại. Hôm nay 8/3, lang thang Facebook lại tìm thấy chính bài thơ mình đã viết gần 1 năm về trước. Thơ thì không có gì hay, chẳng có gì đặc biệt, nhưng tấm hình thì… Mỗi lần nhìn lại tấm hình này, mình đều khóc. Là đứa con út trong nhà, được mẹ cưng chiều từ nhỏ dù thi thoảng có bị chửi mắng đánh đập. Khi còn nhỏ, mẹ lo cho mình nhất vì mình hay ốm yếu. Cũng may, lớn lên mẹ ít phải lo cho mình, vì mình là đứa “gian manh”, có thể sống giữa dòng đời xô đẩy mà không dễ bị cuốn trôi. Xa nhà đã gần 4 năm nay, tấm hình được … 08.03.2012→