314 days ago
Đêm nay tôi viết cho người Mơ hoài nơi đó dẫu mười năm qua Hà Tĩnh ơi! Chốn phương xa Ân tình mong nhớ, xót xa ghi lòng Quê mình gạo trắng nước trong Ao xanh tắm mát gợi lòng nhớ thương Đĩa cà chấm mắm dầm tương Phi lau xanh rặng, ngát hương cỏ mềm Đêm nay tôi đứng ngoài thềm Trông về nơi đó tình thêm đặm đà… Mốc – Người xứ lạc 02:52 Đà Nẵng 15/04/2011
326 days ago
Hôm nay, àh, hôm qua mới đúng chứ, giờ đã là 0h21 sáng rồi, là một ngày khá đặc biệt. Một ngày khiến mình phải hoài và niệm về những năm tháng xưa cũ. Lại hoài niệm, mà đã là hoài niệm thì dẫu những kỷ niệm có vui, lòng ta vẫn thấy nao nao buồn. Tiếc và nuối cho một thời đã qua, tiếc và nuối cho những gì ta để lỡ. Ngày đó, tháng đó, năm đó, ta gặp em, không một chút ấn tượng, thú thật là ban đầu ta có cái nhìn không mấy thiện chí về em. Ngày đó, tháng đó, năm đó, ta còn là một cậu nhóc đi ra đường mặt nhìn không thấy đất (ngước lên trời quá mà). Ngày đó, tháng đó, năm đó, ta hững hờ trước một vẻ đẹp mà sau này ta phải dày công theo đuổi. Một thời. Hai thời. Và dẫu có bao nhiêu thời đi nữa, ta, vẫn, đã, mất em. Có chăng thì cái thời đã qua chỉ khiến người ta thêm đau lòng mặn đắng. Có chăng thì [...]