337 days ago
Trong lớp, buồn ôi, sao chán thế Nhìn quanh chỉ thấy bàn với ghế Trò nằm ngủ gục , cô hờ hững Hết tiết cùng nhau cắp đít về Tình hình là dạo này đi học toàn buồn ngủ, chán kinh khủng. Ngồi trong lớp, giờ học môn Quản trị Dự án Phần mềm, chán quá, viết mấy câu thơ vào ngay vở luôn, haha! Gian khổ của sự học là….. leo cầu thang
338 days ago
Vậy là cuối cùng, sau 1 tuần, chính xác là 7 ngày 22 tiếng, mình cũng đã một lần nữa được nhìn thấy em. Cũng như lần trước, lần đầu tiên, mình với em cũng chỉ nhìn lướt qua nhau, trong tích tắc, nhưng mình chỉ cần chừng ấy thôi cũng đủ để thấy ánh mắt long lanh và nụ cười rạng ngời nơi em. Em thật sự không xinh như những người khác, nhưng nụ cười đó, quả thật, ngẫm lại chưa thấy một nụ cười nào khiến mình như tràn đầy sức sống đến vậy. 1 tuần trước mình như đang bế tắc và dần rơi vào tuyệt vọng, chán nản với mọi thứ. Dường như đó là hậu quả tất yếu và xứng đáng mà mình phải nhận. Đang luẩn quẩn chưa biết tìm lối đi thì em, với nụ cười đó, đã khiến mình như “trẻ lại”, quên hết muộn phiền và cảm thấy yêu đời hơn bao giờ hết. Có lẽ mình nên dùng những từ hoa mỹ để câu văn hay hơn, nhưng vậy thì đã sao chứ, mình [...]
346 days ago
Em cho tôi một tình yêu ngắt quãng Một tình yêu của năm tháng đợi chờ Yêu, xa, và đôi lúc hững hờ Để gặp lại hai bàn tay nắm chặt Mắt nhìn nhau, môi mấp máy thành lời Anh yêu em, yêu suốt cả cuộc đời. Mốc, Đà Nẵng, 06h34, 14/03/2011
346 days ago
Haha, tình hình rất chi là cấp bách, không viết ra không kìm được Số là đang ngồi trong nhà, bên ngoài hàng xóm chửi nhau, chạy ra ban công ngó xem sao. Nào ngờ thoáng thấy bóng dáng ai kia làm mình ngơ ngẩn. Mà cái “ai kia” đâu có xa xôi gì, hàng xóm cả năm nay rồi, mà tại chưa thấy mặt thôi. Ước chừng em cũng chỉ đang học cấp 2, lớp 9 gì đó thôi. Em đẹp và nụ cười như tỏa nắng. Ngẫu hứng viết luôn mấy dòng thơ, gọi là, hehe! ——— Trong nhà buồn bực, sao nóng quá Hàng xóm chuyện chi, thấy ồn ào Ra đứng ban công dò la chuyện Thì ra là chửi bới đây mà. Thằng nhỏ nhà này đánh nhỏ kia Sứt đầu mẻ trán sao không thấy Chỉ thấy tay chấn xước tà tà Ấy thế mà to, sinh ra chuyện Phụ mẫu sắp hàng đứng chửi nhau. Ối giời ơi, chuyện của xóm làng Mình không phận sự đứng hiên ngang Định để đi vào, thôi không ngó Ngờ nào [...]
350 days ago
Tôi viết cho đời một chút thơ Viết một chút nhạc để mong chờ Đêm nằm yên giấc không mộng mị Mà tình yêu đến có ai ngờ. — Tình đến bao lần vẫn bơ vơ Nên tình lần nữa vẫn hững hờ An phận thân mình bên phím nhạc Để ngẫm cuộc đời viết thành thơ. Mốc, Đà Nẵng, 10h01, 10-03-2011
351 days ago
Em đã rời xa để bên ai, Để tình dang dở, để phôi phai. Trăng vàng mây tím không động đậy Để tôi lờ lững suốt canh dài. Mốc, Đà Nẵng, 09-03-2011