34 days ago
Ngày 19/12/2011… Thật quá sớm để khẳng định rằng, một câu nói của một người 56 ngày trước làm thay đổi cuộc đời mình, nhưng những gì diễn ra trong 56 ngày qua cũng đủ để mình dành trọn niềm tin vào sự thay đổi đó. Đã định viết một cái gọi là “mừng thôi nôi” tròn một tháng kể từ ngày gặp (online) má Bảo SuZu nhưng rồi lại không viết. Nhưng hôm nay, có gì đó thôi thúc mình cặm cụi viết sau hơn nửa năm trời “gác phím”. “Cái gì đó thôi thúc” có lẽ là việc má “không quản gió mưa, lặn lội đường sá xa xôi” từ Sài Gòn ra Đà Nẵng để trực tiếp gặp mình. Đó là một bất ngờ quá lớn, thật sự mình “choáng váng mặt mày” và rất xúc động. Việc làm đó của má đã cho mình thấy sự nghiêm túc và tầm quan trọng của tất cả những gì diễn ra trong gần 2 tháng qua. Mốc, một thằng vô danh tiểu tốt nơi miền Trung nghèo khó () lại được đón tiếp, Bảo, một ông [...]
103 days ago
Ngày dần trôi, đã qua một vài mối tình, nhưng chưa bao giờ tôi yêu ai nhiều như thế, như yêu em. Ngày tháng êm đẹp của lúc mới yêu cũng qua đi chóng vánh, nhường chỗ cho sự lạnh nhạt nơi em. Tôi biết. Em yêu người khác. Tôi vẫn cố từng ngày để trở thành một người đàn ông tốt. Rồi một ngày em gọi cho tôi, sau bao ngày bặt tín. Mừng rỡ, em đã quay về? – Tôi hận anh, vì những gì anh thể hiện làm người ta nghĩ tôi bắt cá hai tay. Người ta đã bỏ tôi. Tôi hận anh. Cám ơn em, đã cho tôi biết, tôi đã yêu nhầm người. -Enrique Iglesias – Mentiroso (Liar)-
119 days ago
”Du học là… mổi buổi sáng thức dậy, cảm giác đầu tiên sẽ là sự cô đơn, rồi tự hỏi mình đang ở đâu và sắp làm gì. Nhìn ra cửa sổ thấy sương lạnh buốt và biết mình có một ngày dài để chiến đấu. Nghe tiếng mình nhỏ nhẹ trong lòng, ráng lên nào, sống vì tương lai… Du học có nghĩa là sẽ có ngày bật khóc, chỉ còn cảm giác run lên và sự trống rỗngtrong đầu, buồn bã, cô độc và bi quan! Đây đâu phải là mình??? Du học có nghĩa là da sẽ trắng. Gió lạnh thổi tan nắng mỏng manh khiến da vàng cũng thành trắng xanh, trắng muốt. Và gió thổi bay cả những gân hồng ngọt ngào của một đất nước xa xôi, thổi khô nước mắt, lạnh tình người và lạnh trái tim… Du học có nghĩa là cơm trắng ngon hơn hamburger, pizza không bằng bánh mỳ, và pasta hay mì Ý cũng kô sánh được với bát bún gà bát fở bò giản đơn. Đi nhà hàng nhìn 1 menu dài đằng [...]
182 days ago
…là bật khóc khi chạm tay vào màn hình mà không cảm nhận được gì trong khi ở bên kia, tay anh cũng áp vào màn hình như thế…Màn hình góc cạnh, khô khan, không có tình cảm gì nên thành ra dù có tỏa nóng vì làm việc nhiều giờ, em cũng thấy nó lạnh. Chả có phép lạ nào đưa hơi ấm từ đôi bàn tay anh lan qua màn hình, truyền tới em cả…Anh bảo tay anh lạnh, thường bị lạnh lắm; nhưng nếu được nắm tay anh, em biết mình sẽ thấy ấm áp lắm lắm; và vì tay em ấm, nên nếu có thể nắm tay anh, em sẽ tặng anh thật nhiều hơi ấm từ tay em. Yêu một người ở xa… …là ngồi bên màn hình khóc thút thít gần 2 tiếng đồng hồ mà không nín được. Chả phải vì em buồn gì, chả phải anh chọc gì em, chỉ giản đơn là vì quá nhớ anh mà em khóc…Nỗi nhớ là sự sống của tình yêu mà…Ngồi khóc một mình trước máy tính như thế, nhưng [...]
210 days ago
1992: oe oe 1993: 1 tuổi 1994: 2 tuổi 1995: 3 tuổi 1996: 4 tuổi 1997: 5 tuổi, học mẫu giáo, chym to, cô cho lên lớp 1 1998: 6 tuổi, lớp 2, tháng ngày ngu ngơ 1999: 7 tuổi, lớp 3, thả diều, bắt bướm 2000: 8 tuổi, lớp 4, mơ về một cô bé 2001: 9 tuổi, lớp 5, đời đẹp tươi 2002: 10 tuổi, lớp 6, hờ 2003: 11 tuổi, lớp 7, hững 2004: 12 tuổi, lớp 8, ngóng 2005: 13 tuổi, lớp 9, trông 2006: 14 tuổi, lớp 10, mơ về nhiều cô bé 2007: 15 tuổi, lớp 11, tháng ngày đẹp tươi 2008: 16 tuổi, lớp 12, hờ hững với đời, ngóng trông thời cuộc 2009: 17 tuổi, tốt nghiệp 12 năm khó nhằn, năm nhất, mơ gì và ước gì? 2010: 18 tuổi, kết thúc năm nhất, được nhiều rồi còn lại gì? năm 2 2011: 19 tuổi, xong năm 2, làm gì và được gì?
224 days ago
Mùa thi… Tôi có thể thi lại đến vài lần Nhưng không thể lỡ những giây phút được gần em… Bởi đó là duy nhất và mãi mãi một mai xa vời sẽ không thể nào tìm lại được… Tình em tôi viết nên thơ Xa vời khoảng cách ngẩn ngơ ngóng nhìn Em lặng yên đứng một mình Đằng sau dấp dáng thư sinh đứng chờ Em lặng yên chút hững hờ Về đi anh hỡi xin chờ năm sau Thời gian nhè nhẹ qua mau Một năm chóng vánh, xa nhau khung trời Em giờ êm ấm xứ người Dáng thư sinh nọ vẫn cười lệ đau… Mốc – Đà Nẵng 04h14 19/06/2011
289 days ago
Đêm nay tôi viết cho người Mơ hoài nơi đó dẫu mười năm qua Hà Tĩnh ơi! Chốn phương xa Ân tình mong nhớ, xót xa ghi lòng Quê mình gạo trắng nước trong Ao xanh tắm mát gợi lòng nhớ thương Đĩa cà chấm mắm dầm tương Phi lau xanh rặng, ngát hương cỏ mềm Đêm nay tôi đứng ngoài thềm Trông về nơi đó tình thêm đặm đà… Mốc – Người xứ lạc 02:52 Đà Nẵng 15/04/2011
301 days ago
Hôm nay, àh, hôm qua mới đúng chứ, giờ đã là 0h21 sáng rồi, là một ngày khá đặc biệt. Một ngày khiến mình phải hoài và niệm về những năm tháng xưa cũ. Lại hoài niệm, mà đã là hoài niệm thì dẫu những kỷ niệm có vui, lòng ta vẫn thấy nao nao buồn. Tiếc và nuối cho một thời đã qua, tiếc và nuối cho những gì ta để lỡ. Ngày đó, tháng đó, năm đó, ta gặp em, không một chút ấn tượng, thú thật là ban đầu ta có cái nhìn không mấy thiện chí về em. Ngày đó, tháng đó, năm đó, ta còn là một cậu nhóc đi ra đường mặt nhìn không thấy đất (ngước lên trời quá mà). Ngày đó, tháng đó, năm đó, ta hững hờ trước một vẻ đẹp mà sau này ta phải dày công theo đuổi. Một thời. Hai thời. Và dẫu có bao nhiêu thời đi nữa, ta, vẫn, đã, mất em. Có chăng thì cái thời đã qua chỉ khiến người ta thêm đau lòng mặn đắng. Có chăng thì [...]